Email: tsbsnguyenthanhnhu@gmail.com

Những bí mật li kì của “cậu nhỏ”

Những bí mật ly kì của “cậu nhỏ”

TS BS Nguyễn Thành Như

Chúng ta có thể biết vanh vách đủ thứ chuyện nhưng lại không biết gì nhiều về “cái gã” dưới rún có một gang tay.

Có phải dương vật cứng được nhờ có xương?

Đúng, dương vật của hầu hết động vật đực như khỉ, ngựa, chó, cọp v.v…có một mẫu xương dài ở bên trong dương vật, nằm doc mặt trên thân. Dương vật của bà con kế cận loài người như khỉ đột, tinh tinh và các chi người cổ đại đều có xương. Cách nay khoảng 700.000 năm, miếng xương đó tiêu biến đi, đến người cổ Neanderthals và người hiện đại thì không còn xương trong dương vật nữa. Dương vật người cương cứng được là nhờ máu bơm căng đầy trong ba cái ống tạo thành dương vật.

Không ai biết vì sao loài người lại mất cục xương quý giá này. Theo nhà sinh học người Anh Dawkins, nhờ dương vật không có xương, nên các nàng cổ đại nhìn dương vật cương mà đoán được chàng tiền sử nào khỏe mạnh để chọn làm cha cho các con. Bởi vì nếu dương vật cương tốt nghĩa là mạch máu dương vật tốt, nghĩa là tim mạch tốt, sức khỏe tốt.

Để điều trị cho những người “cương hết nỗi” mà mạch máu quá te tua nên không thể dùng thuốc gì được, các bác sĩ mổ nhét “xương” vào dương vật. Từng có thời các bác sĩ dùng xương thật, lấy xương sườn nhét vô dương vật. Từng có huyền thoại đẹp như thơ kể về chàng chiến sĩ bị bom đạn làm mất dương vật, được bác sĩ mổ tạo hình dương vật mới, rồi nhét xương vô; chàng sau đó lấy chính cô y tá chăm sóc cho mình, cả hai sống trọn đời hạnh phúc, cô y tá luôn khen dương vật có xương của chàng chạy bền tốt hơn máy giặt Electrolux. Tuy nhiên, đời không là thơ nên cục xương được nhét vô do không có mạch máu nuôi dưỡng sẽ trở nên mềm nhũn, cong quặt quẹo sau vài tháng hay vài năm và cái dương vật đó chẳng còn làm gì được nữa ngoại trừ chuyện đi tiểu.

Ngày nay, các bác sĩ dùng “xương” nhân tạo, đó là những ống nhựa đặc biệt, được nhét vào các ống của dương vật. Khi cần quan hệ thì bẻ ngược lên hay bấm nút bơm dịch vô các ống này là dương vật cương cứng mãi mãi. Tới lúc muốn nghỉ ngơi thì bẻ cong dương vật xuống hay bấm một cái nút bí mật là dương vật xìu.

Sau cùng, liên quan tới chuyện xương thì dù dương vật người không có xương nhưng nó lại có thể bị gãy khi đang cương cứng. “Gãy dương vật” là một thuật ngữ y học quốc tế để chỉ mấy cái ống trong dương vật đang chưa đầy máu bỗng bị tét, rách bao, máu túa ra ngoài ống, tụ dưới da, làm dương vật trở nên mềm nhũn và to như quả cà tím. Mổ cấp cứu khâu lại chỗ rách thì chức năng cương hồi phục hoàn toàn, không mổ sẽ đưa đến sẹo biến dạng dương vật. Tai nạn này gặp khá phổ biến ở các xứ như Việt Nam, Bắc Phi do thói quen táy máy, tự bẻ khi dương vật đang cương cứng.

Vì sao “cậu bạn” lại có hình dạng như cây nấm độc đáo vậy?

Kiểu cây nấm là kiểu dương vật độc nhất vô nhị của loài người: một thân tròn dài, phía đầu là qui đầu, giống quả mận đỏ, phủ trùm lên. Qui đầu cách thân bởi một cái gờ vòng quanh. Trước đây, không ai hiểu sao dương vật của các động vật khác thì thẳng đuột mà của loài người lại giống cây nấm. Mãi tới năm 2004 chúng ta mới có lời giải do Gallup, một nhà tâm thần học người Mỹ, đưa ra. Theo Gallup, dương vật người có hình dạng “cây nấm” do chủ nhân của nó muốn loại trừ khả năng sinh con của tình địch. Giả sử nàng A vừa quan hệ với chàng B xong. Chàng C đến quan hệ với nàng A. Nhờ hình dạng cây nấm, giai đoạn đầu khi quan hệ, dương vật của chàng C làm nhiệm vụ đẩy tinh dịch của chàng B ra ngoài. Mỗi động tác vào-ra là một lần tinh dịch của B bị hút, đẩy ra ngoài nhờ cái gờ của qui đầu. Tới giai đoạn cuối thì tinh dịch của C mới xuất ra, thế chỗ B, bảo đảm A chỉ có thai với C.

Gallup đã dùng mô hình thực nghiệm để chứng minh khả năng loại bỏ tinh dịch “địch” của dương vật. Ông ghi nhận nếu dương vật mà thẳng đuột thì chỉ có 35% tinh dịch “địch” bị đẩy ra ngoài, còn dương vật hình nấm giúp đẩy ra tới 91% tinh dịch “địch”. Dương vật người là một gã vừa tinh quái vừa ghen tuông!

Cái “nón da”: nên giữ hay nên bỏ?

Nhà thơ nhìn đâu cũng thấy nên thơ. Thi sĩ Hồ Xuân Hương đã đặt một cái tên rất nên thơ: nón da, cho cái mảnh da mà y học gọi là bao qui đầu.

Đầu đội nón da loe chóp đỏ

                        Lưng đeo bị đạn rủ thao đen.

Cắt hay giữ bao qui đầu vẫn còn là chuyện tranh cãi giữa các bác sĩ. Lý do để cắt bỏ bao qui đầu thì nhiều như lý do tôn giáo của người đạo Hồi, đạo Do Thái, để phòng ngừa ung thư dương vật vì ung thư dương vật ít xảy ra ở người “không đội nón” so với những người vẫn còn “đội nón”. Cắt bỏ bao qui đầu cũng giúp loại bỏ bớt những con vi khuẩn “thường trú” trong bao vì trong bao có ít nhất là 42 loại vi khuẩn thích trú ngụ, theo một nghiên cứu của ông Price, người Mỹ. Những con vi khuẩn này có thể phát lên thành bệnh viêm qui đầu, viêm qui đầu cho chủ nhân và viêm âm đạo cho những người có “qua lại” với chủ nhân. Cắt bao qui đầu vì hẹp là lý do tào lao nhất. Tào lao vì rất nhiều trường hợp không hẹp mà chỉ là bao qui đầu dài hay hẹp bao qui đầu sinh lý (đúng hơn nên gọi là dính bao qui đầu sinh lý ở trẻ nhỏ) đều bị qui thành hẹp hết, và cứ thế mà bác sĩ đè ra cắt. Hẹp bao qui đầu sinh lý ở trẻ nhỏ sẽ tự hết khi trẻ lớn, hoặc nếu muốn can thiệp thì các bác sĩ nhi khoa và tiết niệu, nam khoa ngày nay khuyến cáo nên dùng thuốc thoa có corticoid chứ không nên cắt vì thuốc thoa hiệu quả cao, đơn giản, rẻ tiền, chẳng có biến chứng gì như mổ. Mổ cắt bao qui đầu ở trẻ nhỏ cần gây mê. Nói đến gây mê là có tiềm tàng chút xíu nguy cơ “mê không tỉnh”. Nói đến mổ là có tiềm tàng chút xíu nguy cơ máu chảy không cầm và nhiễm trùng, sẹo xấu xí, co thắt.

Mới gần đây, vào đầu thế kỷ 21, nhiều nghiên cứu y học tại các nước châu Phi như Uganda, Kenya …cho thấy một con số giật mình là những người đã cắt bao qui đầu ít bị nhiễm virút HIV hơn những người chưa cắt bao. Các nhà khoa học đào sâu tìm hiểu thì ghi nhận mặt trong của bao qui đầu có rất nhiều các tế bào đặc biệt có tên là tế bào Langerhans mà vi rút HIV thích tấn công khi lỡ đụng phải đối tác là người HIV dương tính. Từ các tế bào này, vi rút HIV sẽ dễ dàng thâm nhập vào cơ thể. Nếu bao qui đầu đã bị cắt, vi rút HIV có thể sẽ khó xâm nhập vào cơ thể hơn vì không có chỗ đặt bàn đạp. Lẽ dĩ nhiên, ngoài các tế bào Langerhans, vi rút HIV còn có thể tấn công những tế bào khác để chui vô cơ thể, nhưng bớt được một số lượng lớn tế bào này thì cũng giảm được nguy cơ nhiễm HIV. Mới đây, năm 2012, Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) chính thức công bố là cắt bỏ bao qui đầu giúp giảm 60% khả năng nhiễm virút HIV. Do vậy bên cạnh bao cao su, cắt bỏ bao qui đầu là một biện pháp phòng ngừa HIV rất đáng đồng tiền bát gạo.

Quay lại vấn đề nên tiếp tục đội “nón” hay nên bỏ “nón”? Nửa thế kỷ trước, phe “diều hâu” chủ trương cắt bao qui đầu thắng thế dựa trên lý do phòng ngừa ung thư dương vật, tránh viêm nhiễm qui đầu, bao qui đầu, âm đạo. Cách nay 20 năm, phe “bồ câu” giành lại thế cân bằng khi cho thấy nếu giữ vệ sinh đúng cách thì vẫn tránh được các bệnh trên, chỉ cần bôi thuốc là trị được hẹp giả bao qui đầu ở trẻ em. Tuy nhiên với phát hiện mới về khả năng giảm bớt nguy cơ nhiễm virút HIV của việc cắt bao qui đầu, có vẻ như phe “diều hâu” đang vượt lên dẫn trước. Vấn đề là nếu cắt bao qui đầu để giảm nguy cơ nhiễm virút HIV thì bao qui đầu cần được cắt trụi (theo kiểu Âu-Mỹ) chứ cắt mà còn chừa một phần bao (như kiểu cắt phổ biến ở Việt Nam hiện nay) thì vẫn còn đầy tế bào Langerhans ở mặt trong bao qui đầu, nên không giúp giảm nguy cơ trên. Và, bao qui đầu chỉ nên cắt ở thiếu niên 15-19 tuổi, lứa tuổi sắp có (hay đã có rồi???) chuyện quan hệ tình dục. Vì vậy, nghe sẽ không ổn nếu chủ trương cắt bao qui đầu ở trẻ nhỏ nhằm giảm nguy cơ nhiễm HIV. Hơn nữa, ở thiếu niên, cắt bao qui đầu chỉ cần gây tê tại chỗ là cắt “êm”. Cần nhấn mạnh là đừng nghĩ rằng người đã cắt bao qui đầu thì cứ đi quan hệ thoải mái, chẳng bao giờ bị nhiễm HIV qua đường tình dục. Người “không nón” vẫn có khả năng bị nhiễm HIV qua quan hệ tình dục như người có “nón”, chỉ khác là nguy cơ này thấp hơn thôi.

Tóm lại, dù là bác sĩ phẫu thuật nhưng tôi thuộc trường phái “bồ câu”, chủ trương của tôi là không nên cắt bao qui đầu đại trà, mà chỉ cắt khi bao bị hẹp thật sự. Nên chỉ cho trẻ lớn, đã dậy thì, biết là mỗi ngày cần ít nhất một lần (nhiều lắm thì 2-3 lần), khi đi tắm, trẻ cần tự kéo bao xuống rửa với nước sạch. Đối với thanh niên thì cần rửa qui đầu sau quan hệ, tránh để dịch đọng lâu bên trong bao gây viêm nhiễm, và cần quan hệ tình dục an toàn. Trẻ nhỏ, chưa dậy thì, chẳng cần lột rửa bao qui đầu mỗi ngày làm gì. Rất nhiều nhân viên y tế chuyên ngành sản, nhi “tích cực” hướng dẫn các bà mẹ nên siêng lột rửa bao cho con trai cưng mỗi ngày để tránh hẹp. Nhưng chính việc siêng “nong” bao lại có thể gây hẹp vì làm rách bao, gây đau, rướm máu, tạo sẹo làm hẹp bao. Một số nhân viên y tế còn tích cực hơn, lấy que bông ngoáy tay hay kềm y tế để ngoáy bung bao qui đầu, mặc cho trẻ la khóc. Kiểu tra tấn dã man này mà áp dụng cho tù nhân thì chắc tù nhân nào cũng thành khẩn khai báo hết.

“Sống” và “chết”

Bậc tiền bối Trần Bồng Sơn từng nói dương vật có hai dạng, dạng “sống” và dạng “chết”. Trong tiếng Anh, dạng “sống” được gọi là “grower” (dạng “mọc”) và dạng “chết” được gọi là “shower” (dạng “khoe”). Đối với dạng “sống” hay “mọc” thì dương vật khi xìu nhìn nhỏ xíu nhưng khi “vươn vai” thì to dài chẳng kém ai. Theo Kinsey, một nhà tình dục học người Mỹ, dương vật có thể tăng gấp đôi chiều dài từ trạng thái xìu sang trạng thái cương cứng hết mức. Đối với dạng “chết” hay “khoe” thì lúc xìu có vẻ bặm trợn nhưng khi cương chẳng dài hơn được bao nhiêu, thậm chí còn ngắn hơn là dương vật cương của người dạng “sống”. Vì vậy, không thể dựa vào tình trạng dương vật lúc xìu để đoán được chiều dài của dương vật khi cương.

Chỗ nhạy cảm nhất của “cậu nhỏ”?

Có người nói rằng chỗ “nhạy” nhất là qui đầu, có người bảo là dây thắng, người khác nói là bao qui đầu nên nếu bao bị cắt mất thì bớt nhạy…Tuy nhiên theo nghiên cứu của Schober, công bố trên tạp chí Tiết niệu Anh quốc năm 2009 thì chỗ “nhạy” nhất có lẽ là mặt dưới qui đầu, rồi tới mặt dưới thân dương vật, rồi mặt trên qui đầu, hai bên qui đầu, hai bên thân dương vật, mặt trên thân dương vật và bao qui đầu đứng ở vị trí cuối cùng. Schober cũng cho biết thứ tự này chỉ tương đối thôi, không chắc chắn đúng 100% mà vị trí “nhạy” nhất của dương vật thay đổi tùy theo người, tùy thuộc độ tuổi, vị trí kinh tế xã hội của mỗi người.

Ví vậy, bí mật này vẫn còn là một bí mật. Chính vì mỗi người mỗi khác, nên cách hay nhất để biết chỗ “nhạy” của chàng là hỏi đối tượng. Hai bên cùng trao đổi, thống nhất và …thực hành thử để cùng vui.

Tóm lại, cái gã dưới rún lồ lộ ra đấy mà ẩn chứa nhiều bí mật. Trong tương lai chắc sẽ còn nhiều bí mật nữa của gã được các nhà khoa học phát hiện thêm.